Hãy biết quý trọng thời gian, ngay khi còn kịp

Hiện nay, tôi thấy một bộ phận giới trẻ ôi sao mà sống “chậm” đến vậy, “nhàn hạ” đến vậy. Đi học thì không cố gắng, suốt ngày chỉ muốn đi chơi bời, bạn bè nhậu nhẹt, ra trường thì chán nản, vì trình độ chưa có kinh nghiệm, kỹ năng mềm thì không nên chấp nhận một công việc tạm bợ, lương lậu cũng “tạm bợ” không kém.  Sẽ có những hối hận, vì đã không biết quý trọng thời gian, không sống từng phút từng giây, cố gắng hết mình đến từng hơi thở, nhưng có hội liệu còn kịp?

Vừa hay, tôi mới đọc được một bài viết ngắn mà tôi sưu tập được trên mạng , nói về việc thời gian quý báu như thế nào với tuổi trẻ, với chúng ta và với mọi người. Hãy thử đọc và ngẫm nghĩ, bạn nhé!

GIÁ TRỊ CỦA THỜI GIAN
————
– Muốn biết giá trị thật sự của 1 năm, hãy hỏi 1 học sinh thi rớt ĐH.
– Muốn biết giá trị thật sự của 1 tháng, hãy hỏi người mẹ đã sanh con non.
– Muốn biết giá trị thật sự của 1 tuần, hãy hỏi biên tập viên của 1
tạp chí ra hàng tuần.
– Muốn biết giá trị thật sự của 1 giờ, hãy hỏi những người đang yêu chờ đợi để được gặp nhau.
– Muốn biết giá trị thật sự của 1 phút, hãy hỏi người vừa lỡ chuyến tàu.
– Muốn biết giá trị thật sự của 1 giây, hãy hỏi người vừa thoát khỏi 1 tai nạn hiểm nghèo.
– Muốn biết giá trị thật sự của 1/100 giây, hãy hỏi vận động viên điền kinh vừa đoạt huy chương bạc tại Olympics.
– 1 giây không nhiều nhưng cũng không ít đâu. 1 giây không làm được gì nhưng có thể làm được tất cả.
– Ngồi giữa những trưa mùa hè nắng nóng, 1 giây đối với bạn chẳng là gì ! Nhưng ngồi giữa 1 phòng thi đầy áp lực 1 giây còn quý hơn vàng !
– Ở cuộc vui thâu đêm, 1 giây trôi tuột vào quên lãng. Nhưng ở khoảnh khắc chia tay, 1 giây ghi sâu vào kí ức.
– Những con người khoẻ mạnh, 1 giây chỉ thoáng qua. Nhưng đối với những bệnh nhân nan y, 1 giây là sự sống.
– Trên đường đua, 1 giây quyết định kẻ thắng người thua. Bao tháng ngày trui rèn, 1 giây nói lên tất cả.
– 1 giây là thời gian, mà thời gian là vòng xoay bất tận, 1 giây của hôm nay không như 1 giây của hôm qua và càng không giống 1 giây của ngày mai.

Hãy sống để không bao giờ phải hối tiếc dù chỉ 1 giây ngắn ngủi. Có thể chỉ 1 giây sẽ thay đổi cuộc đời người….

Cái quý nhất của con người ta là sự sống. Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình, để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng: tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người”. (Thép đã tôi).

Cùng chuyên mục:

Add Comment