Một nhóm những kẻ bệnh hoạn đang nhắm tới trẻ em trên Youtube. Tôi đã từng làm việc cho chúng

Mùa hè đó trước khi tôi tốt nghiệp, tôi đang để dành càng nhiều tiền càng tốt. Để được vậy tôi làm một công việc Full-time, nhận mấy công việc thời vụ trên Craigslist như là giúp người ta chuyển nhà và đi dạy gia sư cho mấy cô câu trung học. Một ngày nọ khi đang lướt Cragislist thì tôi bắt gặp một quảng cáo cần tuyển nhân viên dựng phim ( Junior animator )/ chỉnh sửa video ( video editor ). Nếu nhận tôi sẽ được trả công 20$/giờ vậy nên tôi nộp hồ sơ xin việc ngay. Tôi có kinh nghiệm về các chương trình dựng hình vì trước đó tôi và bạn đã dành vài năm để thiết kế một trò chơi điện tử đơn giản. Và kĩ năng chỉnh sửa video của tôi thì khá ổn bởi vì tôi cũng có một kênh Youtube khá nổi khi còn trẻ.

Tôi đã trúng tuyển. Sự việc kì lạ hơn tôi mong đợi. Công ty này là một tổ hợp doanh nghiệp không xác định ở Irvine và mỗi nhân viên đều có thẻ điện tử để ra vào công ty. Nhân viên ở vài cấp độ nhất định sẽ mở được các phòng nhất định. Tôi thì ở cấp thấp nhất nên chỉ có thể mở cửa ra vào, cửa phòng làm việc và cửa phòng họp nơi chúng tôi tổ chức các cuộc họp vào mỗi tuần. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy các phòng khác trong tòa nhà và cũng chưa bao giờ nói chuyện với nhân viên của các phòng đó.

Có 7 nhân viên dựng hình bao gồm cả tôi. Chúng tôi ngồi trong một hàng các buồng làm việc trong căn phòng nhỏ của tụi tôi. Việc của chúng tôi là chỉnh sửa các đoạn phim hoạt hình mà có các nhân vật nhái các nhân vật nổi tiếng của trẻ em, thường thì nó là Người nhện, Elsa, Spongebob, My little pony..nhiều nữa. Chúng tôi cùng xử lí một tới 2 đoạn phim mỗi tuần và về cơ bản là chúng tôi chỉ tạo ra các vật thể cũng như cảnh vật hoạt hình. Công việc đơn giản đến ngạc nhiên luôn. Nói đúng hơn thì là liên quan có một tẹo đến “Dựng hình” mà thôi.

Công việc thì có mức lương cực kì tốt đến mức mà tôi cũng chẳng mấy quan tâm đến nó lạ kì làm sao. Công ty chia phần việc của chúng tôi theo cách mà không ai trong số các nhân viên dựng hình được xem đủ cả đoạn phim. Mỗi người bọn tôi xử lí một vài giây của nó thôi và thường thì dự án sẽ được đưa đi khỏi chúng tôi và chuyển tới phòng ban khác trước khi nó được hoàn thành. Nội quy của công ty rất kì là. Không chuyên viên dựng hình nào được trao đổi với nhau bất cứ điều gì trong bất kì hoàn cảnh nào. Chúng tôi không được phép cho nhau biết tên hay giới thiệu gì với nhau cả. Nói chuyện hay nhìn vào máy tính của người khác đều là lỗi có thể đuổi việc. 2 nhân viên dựng hình không được phép cùng nhau dùng phòng nghỉ cùng lúc và không bao giờ được sử dụng điện thoại di động trong phạm vi tòa nhà.

Phòng làm việc cũng lạ luôn. Nó có màu xanh lam. Mọi thứ có màu xanh làm. Tường, ghế, bàn phím, mấy cái cửa. Một lọ hóa chất khử mùi cũng màu xanh được dán trên tường mỗi bàn làm việc nhưng mà nó không có mùi gì cả. Chỉ có một thứ có màu đỏ : Một chiếc điện thoại. Nó đổ chuông thường xuyên nhưng chúng tôi lại không được cầm máy. Tôi được hướng dẫn là đứng dậy và vươn vai chút khi chiếc điện thoại đó đổ chuông nhưng sau dần thì tôi để ý các nhân viên khác đều được hướng dẫn làm thứ gì đó khác. Ví dụ một người thì được hướng dẫn hít thở thật chậm và sâu. Người khác thì cúi đầu xuống bàn của mình. 2 Người nữa thì rời phòng và quay lại. Một thì cứ quay tròn trên ghế. Một thì ngồi ho.

Tôi cũng đã để ý tới một vài điều kì lạ nữa ở công ty trong khoảng thời gian ngắn ngủi mình làm việc tại đó. Cũng chả có gì lạ lắm khi thấy anh nhân viên nào đó khi đi qua sảnh quả. Mỗi khi tôi thấy họ khóc, họ luôn cố giấu. Có một vài người thì không kìm được. Vào một số ít dịp tôi thấy một đứa trẻ lang thang trong sảnh như đang tìm ai đó hoặc là tìm nhà vệ sinh. Khi tôi nói điều này với quản lí của mình, anh ta nói :”đây là ngày đưa trẻ tới nơi làm việc ở phòng trên”. Anh ta nói với tôi điều đó 3 lần trong vòng 2 tháng.

Mọi thứ trở nên cực kì khíu chọ khi tôi làm việc ở đó được tròn 2 tháng. Một ngày nọ, khi tôi kiểm tra email của công ty xem có thông báo hoặc chỉ thị gì không thì tôi thấy một email có tiêu đề “Bài hát ru”. Bên trong đó là một đường dẫn tới một video khá ngắn và chất lượng thấp về một cô bé ngủ trên giường, em ấy nói mê gì đó tôi nghĩ nó là tiếng Nga hay Ukraina gì đó và thỉnh thoảng khua hoặc là giơ tay lên trông có vẻ như đang bảo vệ cho khuôn mặt mình. Rõ ràng là cô bé đang gặp ác mộng. Đằng sau em, chỗ cái cột giường là cái lọ khử mùi phòng màu xanh lam giống gần như là y chang cái trong buồng làm việc của tôi. m thanh niên là thứ nhạc kịch kì quái gì đó.

Tôi kiểm tra người nhận và gửi cái email đó và tìm ra nó được gửi từ nội bộ công ty tới rất nhiều nhân viên có tên trên một danh sách. Tôi chuyển cái email đó cho sếp của mình và hỏi hắn cái quái gì vậy, hắn ta trả lời rất nhanh rằng đó là một trò đùa từ đối tác nước ngoài và tôi có tên trên danh sách người nhận là nhầm lẫn thôi. Hắn nói tôi nên lờ nó đi và tiếp tục hoàn thành xuất sắc công việc và khi đó báo cáo làm việc của tôi sẽ được xem xét và có thể được tăng lương.

Hơn 20$/giờ á ?? tôi đoán trí nhớ của tôi là để đem bán rồi vì lúc đó tôi cũng quên tiệt luôn cái video kia.

Chỉ vài ngày sau, tôi trở lại làm việc sau kì nghỉ cuối tuần, có thêm một email nữa đang chờ tôi xem và nó có tiêu đề là “Dũng cảm lên, Nhện con!”. Tôi khá lưỡng lự khi mở nó ra và tôi ước mình đã đừng làm thế. Bên trong đó là đường dẫn tới một website có ngôn ngữ hình như là tiếng Nga. Khi tôi nhấn vào đó tôi nhìn thấy video của một đứa trẻ thật sự, khoảng 4 hay 5 tuổi thôi ăn mặc như anh Nhện ấy. Cậu ngồi trong cái phòng trông giống một phòng ngủ của trẻ con. Mặt nạ nhện bị kéo xuống và tay áo được xắn lên. Cậu khóc thét lên khi một tên nào đó mặc quần áo Hulk tiêm cho cậu 3 mũi tiêm với một cái kim tiêm to vãi cức. Ngoài khung hình, một người khác ném thú nhồi bông vào cậu, ném vào đầu và thậm chí ném vào cả vào cái kim tiêm khi nó đang chọc vào tay của em khiên cu cậu khóc còn to hơn. Vào cuối đoạn phim, cậu nhóc run rẩy và gần như kiểu bị giảm trương lực vậy (google nhé). Tên mặc đồ Hulk cười và nhảy nhót quanh đứa nhỏ như lên đồng. Nhạc nền thiếu nhi được phát trong suốt độ dài đoạn phim.

Tới đây tôi có thể #surevkl là video này không hề được dàn dựng. Cái tôi thấy là một phương pháp “Y học” gì đấy và kinh vãi cức. Quá hoảng sợ tôi liên email cho sếp và đòi lời giải thích cho sự việc vừa rồi. Tôi không nhận được lời nào trong vòng một giờ (thường thì lão sẽ đáp trong khoảng vài phút hay thậm chí vài giây) vậy nên tôi rời buồng làm việc và lao tới phía sảnh và gõ cửa phòng làm việc của hắn.

Khi đi ngang phòng họp, tôi nghe cái giọng như bị nghẹt mũi của sếp và mấy ban bộ khác. Tôi tức điên và cũng đ quan tâm nếu xông vào và ngắt lời lão – Tôi mở vội cái khóa điện và mở cửa ra.

Phòng họp lúc đó khá tối nhưng tôi có thể nhìn có khoảng 15 người đang ngồi phía xa bức tường. Hầu hết bọn họ đều ăn mặc tươm tất hơn tôi vậy nên tôi biết họ là nhân viên cấp cao hơn ở mấy tầng trên. Có một đoạn phim được phát trên màn ảnh rộng phía cuối căn phòng và kể cả khi tôi không thấy nó từ góc đứng của mình nhưng tôi biết mấy cái âm thanh đó. Họ đang xem cái video khiếp đảm kia giống như tôi một giờ trước đó. Vài ông trong đó hút thuốc như kiểu là một cái câu lạc bộ đàn ông bỏ mẹ nào ý vậy. Có lẽ kì lạ nhất đó là có một chiếc điện thoại ở trước mặt họ và một giọng nói lớn bên kia đầu dây, đó là tiếng Nga. Một trong số mấy người trong phòng họp thỉnh thoảng đáp lại giọng nói đó cũng bằng tiếng Nga luôn.

Tôi về nhà sớm và hôm đó, tôi sợ đến tụt bi để quay trở lại nơi làm việc. Đến lúc về tới nhà thì tôi có một cuộc gọi nhỡ từ sếp, và một đoạn tin nhắn thoại đại khái là tôi bị đuổi việc, cho rằng dự án đã hoàn thành và thật không may cả đội chúng tôi không cần làm việc nữa. Tôi dí cax thèm quan tâm. Cũng chả có định quay lại làm luôn. Tôi dành quãng thời gian còn lại của mùa hè, làm mấy công việc thời thụ và cố gắng quên cái nơi đó đi.

Nhưng mấy chuyện quái đản lại tiếp tục và còn tệ hơn nữa.
Một vài tuần sau tôi gặp em cậu em trai và em dâu mình tại nhà 2 đứa nó ở nam California. Cháu Katie của tôi lúc đó mới 5 tuổi và đã biết dùng đồ điện tử còn tốt hơn cả tôi. Cô bé có một chiếc Ipad và dành kha khá thời gian cho tôi xem ảnh chim chóc, côn trùng cũng như con người mà cô bé chụp được. Nó còn có cả ứng dụng Netflix và Youtube nữa và cũng xem thường xuyên.

Trong một đêm tôi ở đó, em trai và tôi đang ngồi trên ghế xem The Hobbit. Katie nằm trên sàn nhà gần đó xem hoạt hình trên cái Ipad. Khi tôi nhoài người ra hỏi nó xem cô bé đang xem cái gì, ngay lập tức tôi nhận ra mấy cái nhân vật hoạt tạo hình rẻ tiền kia. Nó là một video mà tôi đã chỉnh sửa. Tôi nhận ra cái điện thoại đang đổ chuông màu đỏ mà tôi thiết kế dựa theo cái ở trong phòng làm việc của mình. Tôi nhìn ra ngay cái chai mà mấy nhân vật kia cầm uống. Và cũng thế tôi nhận ra cách các khớp và miệng trên cơ thể nhân vật cử động ra sao – tất cả mấy thứ đó tôi đã xử lí trong một thời điểm nào đó với tí tẹo công sức ở công ti kia.

Nhưng tôi chưa bao giờ xem đủ hết một đoạn video. Cái này dài khoảng 5 phút. Nó cho thấy 2 đứa trẻ ăn mặc như Elsa và Người nhện, 2 đứa ăn cắp bia của bố chúng và uống tới say mèm. Sau đấy một đứa nó ngã xuống đập mặt vào bàn và nứt đôi sọ (trans : nani ??? ಠ_ಠ). Máu phụt ra khắp nơi.

Tôi vừa cảm thấy bối rối vừa cảm thấy tởm lợm cái video kia nhưng cho tới khi chức năng Autoplay ngulon của Youtube phát tới video “Được đề xuất” tiếp thì tôi thực sự phát hoảng. Hết video này đến video khác, chúng nó đều là sản phẩm của công ty tôi, tôi được xử lí vài cái như vậy. Mỗi video đều có các nhân vật Disney hoặc Marvel và vài hãng nổi nổi khác nổi tiếng với trẻ nhỏ và đều có nội dung kì lạ, bạo lực hoặc các vấn đề về sex … (ಠ_ಠ).

Tôi lôi Katie ra khỏi chiếc ipad và kiếm phim Đi Tìm Nemo để cả nhà xem. Trước khi tôi trở về nhà mình tôi cảnh báo cậu em về cái mình nhìn thấy và bảo nó tránh cho Katie xem Youtube trong một khoảng thời gian.

Ngay khi tôi trở về, tôi bắt đầu bắt tay vào việc tìm kiếm trên Youtube nguồn gốc của mấy đoạn video kia và cũng tìm thấy. Tôi tìm thấy một vài kênh với cái tên thân thiện với trẻ nhỏ như kiểu “Silly Hero Fun” (Không phải tên thật, đã được tác giả thay đổi) tất cả chúng đều có nội dung giống với thứ tôi đã từng xử lí trước đó. Tất cả những video đó đều nhắm tới trẻ nhỏ, sử dụng các nhân vật tương tự và tất cả đều dẫn tới những video hoạt hình chuẩn chỉnh hởn qua thuật toán “Video được đề xuất”.

Tôi càng xem tôi càng tìm ra nhiều thứ. Những video này thường được xóa đi gần như là ngay tắp lự, đổi tên, được đăng tải lên lại, cứ thế vòng lặp diễn ra. Sau khi xem khoảng hơn một trăm video loại kể trên tôi thấy rằng chúng đều có vài điểm tương đồng cụ thể và có thể chia thành các chủ đề khác nhau. Vì đạo luật Liên Ngân Hà của sub Nosleep, tôi không được đăng đường dẫn tới các video hoặc nhắc tới tên của các kênh Youtube đó nhưng nếu bạn muốn thấy tận mắt chúng, đơn giản là gõ “Elsagate” vào mục tìm kiếm của Youtube.
CẢNH BÁO : Những video hoạt hình này cực khì phản cảm và mấy đoạn phim có người đóng thì cực kì suy đồi. Tôi coi đây là một loại bạo hành trẻ em thực sự.

Chủ đề của các đoạn videos kể trên tôi chia ra như sau :

1. Một vài vid cho thấy nhân vật trộm rượu bia ra sao và rồi đánh nhau. Một trong số đó cho ta thấy một phiên bản trẻ con của Mickey chôm rượu của bố nó và một đứa bạn nó bổ đôi đầu nó ra. Video này được nhai đi nhai lại với các nhân vật khác nhau như Elsa và Người Nhện, Paw Patrol và Minions. Say xỉn và tự làm đau mình là thứ phổ biến ở video loại này. Giống vậy, tự hỏa thiêu mình trong lò nướng hoặc bị cuốn vào gầm thang máy là loại thường thấy (trans : kinh vailon (ಥ﹏ಥ)). Chấn thương do tai nạn là cái chủ yêu của câu truyện. Bạn hãy thử tìm kiếm “Elsa drunk hurt head” hoặc “Mickey drunk hurt head”. Các nhân vật như Người nhện, Hulk… cũng thường thấy trong kiểu video này.

2. Nỗi sợ nhện và côn trùng cũng là một chủ đề thường thấy khác. Tôi tìm thấy một video khác cho thấy các Minion tự cho mấy con bọ trông kinh vkl lên người mình. Kết thúc video miêu tả một người đàn ông uống một chai nước tiểu, tôi sẽ giải thích sau. Một video khác cho thấy Elsa, Người nhện và Hulk bị vây quanh bởi côn trùng. Thỉnh thoảng thì mấy nhân vật kia cần đưa vào viện cấp cứu hay là phẫu thuật vì mấu con bọ kia. Các nhân vật thì phản ứng cực kì kinh hãi với lũ bọ và lũ bọ luôn luôn làm hại họ. Từ khóa để tìm kiếm là “Mikey insects” hoặc “Elsa insects gross”.

3. Uống nước từ bồn cầu, ăn cức (ಠ_ಠ), uống nước tiểu, bôi cức lên mặt người khác là một chủ đề khác cũng thường được thể thiện trong các video kể trên. Nhiều video được diễn bởi người thật với các diễn viên ăn mặc các trang phục chủ yếu nhằm thu hút sự chú ý của trẻ em. Trong một video như thế này, Người nhện và Elsa uống nước từ bồn cầu và cũng tìm thấy côn trùng trong đó. Trong một video khác, Venom CHÔN SỐNG Elsa và ị lên đầu cô ta (trans : srsly wtf ಠ_ಠ). Trong một đoạn phim khác nữa Joker đang bón cức cho Elsa và Người nhện. Tìm bất cứ tên nhân vật hoạt hình nào và thêm từ “Poop” hoặc “Toilet” sẽ cho ra kết quả là các video trên.

4. Bạo lực y tế cực đoan và nỗi sợ các vật thể sắc nhọn cũng là một chủ đề bạn sẽ thấy ở các video như trên: trẻ em dùng dao cạo cắt đứt ngón tay của nhau; các vị bác sĩ sẽ CHỌC THẲNG kiêm tiêm vào tay, mắt, cửa hậu; và các loại phẫu thuật ghê rợn khác đều sẽ có. Trong một video như thế, Hulk đập nát xương Elsa và cô ta sẽ yêu cầu tiêm. Trong một video khác, Hulk bị TỐNG THẲNG một cái kim tiêm vào mặt và có người lấy nhíp gắp mắt hắn ta ra (ಠ_ಠ). Trong cùng đoạn phim đó, Người nhện ném cát vào mắt một đứa trẻ và nó yêu cầu được tiêm vào mắt. Người nhện sau đó cũng bị ốm vì ăn thức ăn hỏng và yêu cầu tiêm vào nhiều điểm trên cơ thể. Từ khóa bao gồm “Hulk eye injection”, “Elsa Surgery” hoặc “Spiderman/Elsa sick”

5. Mang thai thì thường được miêu tả là một căn bệnh có thể chữa được. Không có gì đang ngạc nhiên khi phương thuốc để chữa “căn bệnh” này đó là thuốc phá thai được đưa thẳng vào bụng người phụ nữ mang thai. Cái video tệ nhất mà tôi tìm thấy miêu ta một người bị đau bụng, ốm, và chửa đẻ gì đó được thể hiện rất lẫn lộn và đều cần được “chữa” cả. Trong một đoạn phim người đóng khác, một tên bác sĩ độc ác truy đuổi NHỮNG ĐỨA TRẺ MANG THAI vòng quanh với một cây kim tiêm to vkl trong khi chúng khóc thét. Rất nhiều phụ nữ mang thai sinh ra côn trùng hoặc là đống cức ಠ_ಠ. Cụm tìm kiếm bao gồm “Elsa pregnant surgery” và “Elsa Pregnant injection”. Mà thật ra thì cái tên nhân vật nào thêm chữ “Pregnant” vào cũng được.
6. Sự bất lực của trẻ nhỏ trong việc tự bảo vệ mình trước người lớn là một chủ để phổ biến, nhất là trong các đoạn phim có người đóng. Rất nhiều trong số đó một người rất to lớn ăn mặc như Hulk và tóm cổ mấy đứa nỏ, đè nó xuống đất, xoa mông khắp mặt nó hoặc là đánh nó luôn. Cụm từ tìm kiếm bao gồm “bad hulk superhero battle”.
NÓ CÀNG NGÀY CÀNG TỆ HƠN NẾU BẠN TÌM HIỂU KĨ HƠN VỀ DẠNG VIDEO NÀY. Có cực kì nhiều đoạn video trong đó mấy đứa bé gái chỉ vừa biết đi bị bắt cóc và trói lại bởi mấy người đàn ông lớn tuổi, nó miêu tả với một phong thái vui tươi. Nhiều người trong số đó đeo các loại mặt nạ Halloween đang sợ. Mấy đứa nhỏ thì thường khóc lóc hoặc tỏ ra không vui vẻ tí nào. Thậm chí còn có đứa kêu đau. Rất rất nhiều đoạn video như trên đã bị báo cáo hoặc gỡ xuống bở Youtube nhưng giờ mấy kênh đó lại đổi hết tên của chúng thành tiếng Nga để che dấu, và không tìm được nếu sử dụng tiếng Anh. Đây là cái kênh bệnh hoạn nhất mà tôi tìm được tới mức chính tôi cũng không thể chịu được nữa.

7. Giới tính hóa trẻ nhỏ và sự miêu tả về trẻ em mang thai như là một điều tốt đẹp: Rất nhiều video kiểu “Elsagate” miêu tả trẻ nhỏ theo xu hướng tình dục. Kênh nổi tiếng nhất của thể loại này có ngôi sao là 2 em nhỏ người Á và kênh có tới 3 triệu lượt theo dõi. Rất nhiều video cho thấy cảnh “Lắc mông”, “đóng giả bác sĩ”, giả nôn. Vài video khác còn cho thấy các cô thậm chí các cậu bé ăn mừng việc mang thai. TÔI KHÔNG CHO CÁC BẠN TỪ KHÓA ĐÂU, XIN ĐỪNG ĐI TÌM.

Tôi cũng tốn kha khá thời gian và đào sâu nghiên cứu một chút để hiểu được mục đích của các đoạn video này. Nói về giá trị bên ngoài thì chúng chỉ là một đống điên loạn vô nghĩa. Nhưng khi tôi bắt đầu thấy cách chúng bắt chiếc và xây dựng từ nhau ra sao, tôi đã nhận ra mục đích lớn của chúng:

– Sự thật là có hàng ngàn các đoạn video như kể trên nhưng chúng thường thể hiện 7 đề tài chung, ảnh hưởng thần kinh đến trẻ nhỏ là như nhau (Screams conditioning ??). Những tác giả của các đoạn phim này thì trục lợi bằng khả năng nếu trẻ nhỏ xem đủ các loại video kể trên, chúng sẽ bị bão hòa với 2 hoặc 3 ý tưởng như sau: Đánh bạn mình. Máu me thì là trò đùa thôi. Phân thì ăn được. Khi người lớn đè mình xuống, đừng chống cự.

– Sự thực rằng các đề tài liên tục được tái diễn có liên quan đến bạo lực và tình dục nói cho tôi biết rằng những tác giả kia muốn bình thường hóa chúng. Họ muốn trẻ em vô cảm trước tình dục và bạo lực. Thậm chí là tò mò về mấy thứ đó.

– Các bình luận trên các video kia cho tôi thấy đối tượng xem có phần đông là người lớn, những kẻ có sở thích bệnh hoạn. Những kẻ đồi trụy. Chúng rất rất thích những đoạn video mà các em nhỏ bị bắt cóc và trói lại. Chúng đòi thêm nữa và đưa ra các lời đề nghị tài trợ thông qua hình thức kêu gọi vốn cộng đồng (crowdfunding).

Tựu chung lại, những đoạn video như trên là để đánh bóng trẻ nhỏ và cũng để thỏa mãn những kẻ đồi trụy.

Sau khi xử lí tất cả các thông tin trên, tôi liên lạc với em trai mình và nó thông báo cho tôi một tin dữ. Cậu ấy và vợ mình nhận được nhiều cuộc điện thoại từ người lạ đòi gặp tôi. Khi em trai tôi hỏi chúng là ai thì chúng cúp máy luôn. Em trai tôi nói thêm :”chúng luôn nói một cái giọng nghe rất lạ”.

Tệ hơn nữa, một người đàn ông đã cố đón Katie ở trường mẫu giáo bằng cách nói hắn là tôi. Hắn cho giáo viên tên đầy đủ của tôi và nói với họ hắn là bác của bé, tới đón Katie đi khám. Khi cô lễ tân nói cổ sẽ gọi cho bố mẹ bé biết thì hắn bỏ chạy. Hắn thậm chí không đi xe hơi. Hắn bỏ chạy ra khỏi bãi đỗ xe luôn.

Tôi cũng bắt đầu nhận được tin nhắn từ các số điện thoại cực kì dài. Nội dung thường là các đường dẫn tới các video trên Youtube. Tôi luôn luôn xóa hết chúng và chặn mấy số lạ kia. Cho tới khi tôi dọn đồ và chuẩn bị chuyển chỗ ở, những tin nhắn đó cũng không tới nữa nhưng em trai nói với tôi rằng Katie đi học về thì đem theo một lọ khử mùi phòng trong túi áo khoác và không sao nhớ nổi lại có nó trong đó. Cậu ấy gửi cho tôi một bức ảnh của thứ đó, tôi nhận ra ngay thứ đó giống ở văn phòng cũ. Cậu ấy cũng nói nó không có mùi gì cả.

Mọi chuyện lắng xuống cũng được một thời gian. Năm đầu đại học làm tôi bận bù đầu và tôi cũng quên luôn sự việc lạ kì kia. Nhưng trong khoảng mùa hè năm nhất và năm hai, một chuyện khác đã xảy ra làm thức dậy nỗi sợ lâu ngày của tôi.

Tôi làm việc bán thời gian trong thư viện trường đại học. Tôi luôn luôn làm ca đêm vì chỉ thế tôi có thể thư giãn và làm việc với đề cương nghiên cứu và không phải dây dưa gì với mấy đứa sinh viên khác. Nhưng một đêm, một ông lão với cầm một đống sách y khoa tới quầy cho thuê. Ông ấy trông như và có mùi giống một giáo sư biên chế bình thường và tôi cũng chả nghĩ gì khi ông ấy bắt chuyện và hỏi tôi đã tiên phòng cúm chưa. Tôi nói tôi làm rồi và ông ấy cười rồi đi mất. Nhưng khi đến cửa ông ta quay lại và gọi tôi “Và Katie đã tiêm đủ vắc xin chưa?”

Đợi tới lúc tôi kịp tỉnh người vì cú sốc câu hỏi đó gây ra thì ông ta biến mất vào bóng đêm bên ngoài đó rồi. Ông ta để chồng sách ở phía cửa ra.

> Link gốc : https://redd.it/7d5in3
__________________
Facebook tác giả: https://www.facebook.com/felixblackwellbooks
___________________
Bài dịch của bạn Công Thành Lê trong group Reddit Việt Nam: https://www.facebook.com/…/reddi…/permalink/457217551342319/

Bài viết liên quan:

Add Comment